满庭芳 题袁江先生《深秋之记忆》图

近现代 顾敏燕
独立霜天,静观碧水,沧桑遣作秋红。寒生绚烂,冷极更情浓。 谁把清弦拨弄?无端惹、思绪千重。沉吟久,不思也罢,倾耳听鸣蛩。 夕阳如此好,苍崖艳色,雄石奇峰。正秋深,溪桥看那仙翁。 手捋长髯几缕,流年忘、意态从容。今朝醉,云闲心淡,丘壑在胸中。
shuāng tiān   jìng guān shuǐ   cāng sāng qiǎn zuò qiū hóng hán shēng xuàn làn   lěng gèng qíng nóng
shuí qīng xián nòng   duān qiān zhòng chén yín jiǔ     qīng ěr tīng míng qióng
yáng hǎo   cāng yàn   xióng shí fēng zhèng qiū shēn   qiáo kàn xiān wēng
shǒu zhǎng rán   liú nián wàng tài cóng róng jīn zhāo zuì   yún xián xīn dàn   qiū zài xiōng zhōng