满庭芳  清明

明代 刘基
积雨沉春,昏烟酣昼,不知还又清明。榆钱柳絮,飞逐斗轻盈? 芳径莓苔渐满,青蘋与、白芷俱生。疏篱畔,海棠间竹,有个鹁鸠鸣。 宽心,应是酒,酒冲愁阵,彊似奇兵。爱星星白发,知我生平。 底用登楼看镜,误身世、只是虚名。空凝伫,落花如雪,云雾琐高城。
chén chūn   hūn yān hān zhòu   zhī hái yòu qīng míng qián liǔ   fēi zhú dòu qīng yíng  
fāng jìng méi tái jiàn mǎn   qīng píng bái zhǐ shēng shū pàn   hǎi táng jiān zhú   yǒu jiū míng
kuān xīn   yìng shì jiǔ   jiǔ chōng chóu zhèn   jiàng shì bīng ài xīng xing bái   zhī shēng píng
yòng dēng lóu kàn jìng   shēn shì zhǐ shì míng kōng níng zhù   luò huā xuě   yún suǒ gāo chéng