满庭芳 刘姑惠佛手茉莉赋谢

清代 顾贞立
素羽轻翻,淡然无暑,棱棱当暑偏清。梨云门掩,甘自让娉婷。 问道葵榴争艳,应愁说、茉莉佳名。裁蕉叶、停毫倚石,香韵赋难成。 散花人不远,拈花微笑,合掌双擎。似纤纤指示,海筏迷津。 为何鸳鸯绣出,金针法、度与谁曾。长相伴、纱窗清影,月上晚凉生。
qīng fān   dàn rán shǔ   léng léng dāng shǔ piān qīng yún mén yǎn   gān ràng pīng tíng
wèn dào kuí liú zhēng yàn   yīng chóu shuō jiā míng cái jiāo tíng háo shí   xiāng yùn nán chéng
sàn huā rén yuǎn   niān huā wēi xiào   zhǎng shuāng qíng shì xiān xiān zhǐ shì   hǎi jīn
wèi yuān yāng xiù chū   jīn zhēn shuí céng zhǎng xiàng bàn shā chuāng qīng yǐng   yuè shàng wǎn liáng shēng