满庭芳 和蔡伸《友古词》

清代 顾太清
白玉栏干,绿杨庭院,果然几净窗明。珠帘高卷,花雨散红英。 下上双飞燕子,东风里、巧转轻迎。连环冷、红珠斗帐,春睡惜娉婷。 梦中多少路。山长水远,渺渺魂惊。怕情深易感,又惹离情。 总有青鸾消息,书不尽、枉自丁宁。终难遇,霓旌翠盖,空许愿三生。
bái lán gān   绿 yáng tíng yuàn   guǒ rán jìng chuāng míng zhū lián gāo juǎn huā   sàn hóng yīng    
xià shàng shuāng fēi yàn zi   dōng fēng qiǎo zhuǎn qīng yíng lián huán lěng hóng zhū dǒu zhàng chūn shuì   pīng tíng        
mèng zhōng duō shǎo shān cháng shuǐ yuǎn miǎo   miǎo hún jīng qíng shēn gǎn yòu   qíng      
zǒng yǒu qīng luán xiāo xi   shū jìn wǎng dīng níng zhōng nán jīng   cuì gài kōng   yuàn sān shēng