满庭芳 春夜不寐

明代 王世贞
尖侧东风,迷离烟雨,只解排比黄昏。一灯清映,炯炯泪珠痕。 薰尽铜垆香灺,相思被、熨帖难温。那堪更,穿花玉漏,点点出长门。 无端千万种,新愁旧事,来往纷纷。总成就、天涯一病身。 挨得邻鸡报也,权撇下、几件销魂。还禁架,杨花燕子,迟日悄庭阍。
jiān dōng fēng   yān   zhǐ jiě pái huáng hūn dēng qīng yìng jiǒng   jiǒng lèi zhū hén    
xūn jǐn tóng xiāng xiè   xiāng bèi tiē nán wēn kān gèng chuān huā   穿 lòu diǎn diǎn   chū cháng mén      
duān qiān wàn zhǒng   xīn chóu jiù shì   lái wǎng fēn fēn zǒng chéng jiù tiān bìng shēn      
āi lín bào   quán piē xia jiàn xiāo hún hái jìn jià yáng huā   yàn zi chí   qiāo tíng hūn