滿庭芳 春夜不寐

明代 王世貞
尖側東風,迷離煙雨,只解排比黃昏。一燈清映,炯炯淚珠痕。 薰盡銅壚香灺,相思被、熨帖難溫。那堪更,穿花玉漏,點點出長門。 無端千萬種,新愁舊事,來往紛紛。總成就、天涯一病身。 挨得鄰雞報也,權撇下、幾件銷魂。還禁架,楊花燕子,遲日悄庭閽。
jiān dōng fēng   yān   zhǐ jiě pái huáng hūn dēng qīng yìng jiǒng   jiǒng lèi zhū hén    
xūn jǐn tóng xiāng xiè   xiāng bèi tiē nán wēn kān gèng chuān huā   穿 lòu diǎn diǎn   chū cháng mén      
duān qiān wàn zhǒng   xīn chóu jiù shì   lái wǎng fēn fēn zǒng chéng jiù tiān bìng shēn      
āi lín bào   quán piē xia jiàn xiāo hún hái jìn jià yáng huā   yàn zi chí   qiāo tíng hūn