满庭芳(春感)

宋代 吴潜
漠漠春阴,疏疏春雨,鹁鸠唤起春眠。小园人静,独自倚秋千。又见飘红堕雪,芳径里、都是花钿。年年事,闲愁闲闷,挂在绿杨边。 寻思,都遍了,功名竹帛,富贵貂蝉。但身为利锁,心被名牵。争似依山傍水,数椽外、二顷良田。无萦绊,炊粳酿秫,长是好花天。
chūn yīn   shū shū chūn   jiū huàn chūn mián xiǎo yuán rén jìng   qiū qiān yòu jiàn piāo hóng duò xuě   fāng jìng dōu shì huā diàn nián nián shì   xián chóu xián mèn   guà zài 绿 yáng biān
xín   dōu biàn le   gōng míng zhú   guì diāo chán dàn shēn wéi suǒ   xīn bèi míng qiān zhēng shān bàng shuǐ   shù chuán wài èr qǐng liáng tián yíng bàn   chuī jīng niàng shú   cháng shì hǎo huā tiān