滿庭芳(春感)

宋代 吳潛
漠漠春陰,疏疏春雨,鵓鳩喚起春眠。小園人靜,獨自倚鞦韆。又見飄紅墮雪,芳徑里、都是花鈿。年年事,閒愁閒悶,掛在綠楊邊。 尋思,都遍了,功名竹帛,富貴貂蟬。但身為利鎖,心被名牽。爭似依山傍水,數椽外、二頃良田。無縈絆,炊粳釀秫,長是好花天。
chūn yīn   shū shū chūn   jiū huàn chūn mián xiǎo yuán rén jìng   qiū qiān yòu jiàn piāo hóng duò xuě   fāng jìng dōu shì huā diàn nián nián shì   xián chóu xián mèn   guà zài yáng biān
xín   dōu biàn le   gōng míng zhú   guì diāo chán dàn shēn wéi suǒ   xīn bèi míng qiān zhēng shān bàng shuǐ   shù chuán wài èr qǐng liáng tián yíng bàn   chuī jīng niàng shú   cháng shì hǎo huā tiān