满庭芳 丙戌暮春,桂林同学重返母校欢聚,馀因故未至,一别廿载矣,心倍黯然,赋此以寄

宋代 江南雨
芳草笼晴,流莺唤翠,乱花开遍尧山。倚栏凝望,人在有情天。 廿载驹光过隙,沉吟处、往事如烟。漓江月、华灯夜放,应自照琼筵。 凄然,从别后,愁深梦短,归思年年。叹云路迢遥,空费花笺。 他日纵能再会,恐衰鬓、老尽朱颜。今宵更、凭窗把酒,清泪落襟前。
fāng cǎo lóng qíng   liú yīng huàn cuì   luàn huā kāi biàn yáo shān lán níng wàng   rén zài yǒu qíng tiān
niàn 廿 zài guāng guò   chén yín chù wǎng shì yān jiāng yuè huá dēng fàng   yīng zhào qióng yán
rán   cóng bié hòu   chóu shēn mèng duǎn   guī nián nián tàn yún tiáo yáo   kōng fèi huā jiān
zòng néng zài huì   kǒng shuāi bìn lǎo jìn zhū yán jīn xiāo gèng píng chuāng jiǔ   qīng lèi luò jīn qián