满庭芳

宋代 曹勋
风搅长空,霜飞平野,冷云常带遥山。乱鸦声断,烟霭有无间。气与寒威共凉,深绣户、帘幕重关。梅枝亚,纤纤秀色,疏影小阑干。 相携,同好景,窥檐望雪,呵手低鬟。笑语里、都言雪意非慳。有个红炉暖处,围兽炭、不管宵残。从教醉,添香倚玉,门外任清寒。
fēng jiǎo cháng kōng   shuāng fēi píng   lěng yún cháng dài yáo shān luàn shēng duàn   yān ǎi yǒu jiàn hán wēi gòng liáng   shēn xiù lián zhòng guān méi zhī   xiān xiān xiù   shū yǐng xiǎo lán gān
xiāng xié   tóng hào jǐng   kuī yán wàng xuě   shǒu huán xiào dōu yán xuě fēi qiān yǒu hóng nuǎn chù   wéi shòu tàn guǎn xiāo cán cóng jiào zuì   tiān xiāng   mén wài rèn qīng hán