滿庭芳

宋代 曹勛
風攪長空,霜飛平野,冷雲常帶遙山。亂鴉聲斷,煙靄有無間。氣與寒威共涼,深繡戶、簾幕重關。梅枝亞,纖纖秀色,疏影小闌干。 相攜,同好景,窺檐望雪,呵手低鬟。笑語裡、都言雪意非慳。有個紅爐暖處,圍獸炭、不管宵殘。從教醉,添香倚玉,門外任清寒。
fēng jiǎo cháng kōng   shuāng fēi píng   lěng yún cháng dài yáo shān luàn shēng duàn   yān ǎi yǒu jiàn hán wēi gòng liáng   shēn xiù lián zhòng guān méi zhī   xiān xiān xiù   shū yǐng xiǎo lán gān
xiāng xié   tóng hào jǐng   kuī yán wàng xuě   shǒu huán xiào dōu yán xuě fēi qiān yǒu hóng nuǎn chù   wéi shòu tàn guǎn xiāo cán cóng jiào zuì   tiān xiāng   mén wài rèn qīng hán