满庭芳

宋代 蔡伸
玉鼎翻香,红炉叠胜,绮窗疏雨潇潇。故人相过,情话款良宵。酒晕微红衬脸,横波浸、满眼春娇。云屏掩,鸳鸯被暖,欹枕听寒潮。 如今,成别恨,临风对月,总是无聊。念伤心南陌,执手河桥。还似一场春梦,离魂断、楚些难招。佳期在,踏青时候,花底听鸣镳。
dǐng fān xiāng   hóng dié shèng   chuāng shū xiāo xiāo rén xiàng guò   qíng huà kuǎn liáng xiāo jiǔ yùn wēi hóng chèn liǎn   héng jìn mǎn yǎn chūn jiāo yún píng yǎn   yuān yāng bèi nuǎn   zhěn tīng hán cháo
jīn   chéng bié hèn   lín fēng duì yuè   zǒng shì liáo niàn shāng xīn nán   zhí shǒu qiáo hái shì chǎng chūn mèng   hún duàn chǔ xiē nán zhāo jiā zài   qīng shí hou   huā tīng míng biāo