滿庭芳

宋代 蔡伸
玉鼎翻香,紅爐疊勝,綺窗疏雨瀟瀟。故人相過,情話款良宵。酒暈微紅襯臉,橫波浸、滿眼春嬌。雲屏掩,鴛鴦被暖,欹枕聽寒潮。 如今,成別恨,臨風對月,總是無聊。念傷心南陌,執手河橋。還似一場春夢,離魂斷、楚些難招。佳期在,踏青時候,花底聽鳴鑣。
dǐng fān xiāng   hóng dié shèng   chuāng shū xiāo xiāo rén xiàng guò   qíng huà kuǎn liáng xiāo jiǔ yùn wēi hóng chèn liǎn   héng jìn mǎn 滿 yǎn chūn jiāo yún píng yǎn   yuān yāng bèi nuǎn   zhěn tīng hán cháo
jīn   chéng bié hèn   lín fēng duì yuè   zǒng shì liáo niàn shāng xīn nán   zhí shǒu qiáo hái shì chǎng chūn mèng   hún duàn chǔ xiē nán zhāo jiā zài   qīng shí hou   huā tīng míng biāo