满庭芳

宋代 苏轼
恩放归阳羡,复作一篇 归去来兮,清溪无底,上有千仞嵯峨。画楼东畔,天远夕阳多。老去君恩未报,空回首、弹铗悲歌。船头转,长风万里,归马驻平坡。 无何。何处有,银潢尽处,天女停梭。问何事人间,久戏风波。顾谓同来稚子,应烂汝、腰下长柯。青衫破,群仙笑我,千缕挂烟蓑。
ēn fàng guī yáng xiàn   zuò piān
guī lái   qīng   shàng yǒu qiān rèn cuó é huà lóu dōng pàn   tiān yuǎn yáng duō lǎo jūn ēn wèi bào   kōng huí shǒu dàn jiá bēi chuán tóu zhuǎn   cháng fēng wàn   guī zhù píng
chǔ yǒu   yín huáng jǐn chù   tiān tíng suō wèn shì rén jiān   jiǔ fēng wèi tóng lái zhì   yīng làn yāo xià zhǎng qīng shān   qún xiān xiào   qiān guà yān suō