滿庭芳

宋代 蘇軾
恩放歸陽羨,復作一篇 歸去來兮,清溪無底,上有千仞嵯峨。畫樓東畔,天遠夕陽多。老去君恩未報,空回首、彈鋏悲歌。船頭轉,長風萬里,歸馬駐平坡。 無何。何處有,銀潢盡處,天女停梭。問何事人間,久戲風波。顧謂同來稚子,應爛汝、腰下長柯。青衫破,群仙笑我,千縷掛煙蓑。
ēn fàng guī yáng xiàn   zuò piān
guī lái   qīng   shàng yǒu qiān rèn cuó é huà lóu dōng pàn   tiān yuǎn yáng duō lǎo jūn ēn wèi bào   kōng huí shǒu dàn jiá bēi chuán tóu zhuǎn   cháng fēng wàn   guī zhù píng
chǔ yǒu   yín huáng jǐn chù   tiān tíng suō wèn shì rén jiān   jiǔ fēng wèi tóng lái zhì   yīng làn yāo xià zhǎng qīng shān   qún xiān xiào   qiān guà yān suō