满庭芳

清代 顾贞立
弱絮轻尘,空花幻影,分明身世虚舟。笑孤云野鹤,何事淹留。 回忆从前似梦,无端别、业海蜃楼。如今似、槿花临暮,燕子清秋。 休休。韶华去也,便琼花难耐,风散云流。多少朱颜绿鬓,空耽误、粉怨脂愁。 何须问、唐宫汉苑,终属沉浮。
ruò qīng chén   kōng huā huàn yǐng   fēn míng shēn shì zhōu xiào yún   shì yān liú    
huí cóng qián shì mèng   duān bié hǎi shèn lóu jīn shì jǐn huā lín 槿 yàn zi qīng   qiū        
xiū xiū sháo huá biàn   qióng 便 huā nán nài fēng   sàn yún liú duō shǎo zhū yán bìn kōng 绿 dān   wu fěn yuàn zhī chóu        
wèn táng gōng hàn yuàn zhōng   shǔ chén