满庭芳

宋代 吴激
谁挽银河,青冥都洗,故教独步苍蟾。露华仙掌,清泪向人沾。 画栋秋风袅袅,飘桂子、时入疏帘。冰壶里,云衣雾鬓,掬水弄春纤。 厌厌成胜赏,银槃拨汞,宝鉴披奁。待不放,楸梧影转西檐。 坐上淋漓醉墨,人人看、老子掀髯。明年会,清光未减,白发也休添。
shuí wǎn yín   qīng míng dōu   jiào cāng chán huá xiān zhǎng   qīng lèi xiàng rén zhān
huà dòng qiū fēng niǎo niǎo   piāo guì shí shū lián bīng   yún bìn   shuǐ nòng chūn xiān
yān yān chéng shèng shǎng   yín pán gǒng   bǎo jiàn lián dài fàng   qiū yǐng zhuǎn 西 yán
zuò shàng lín zuì   rén rén kàn lǎo zi xiān rán míng nián huì   qīng guāng wèi jiǎn   bái xiū tiān