滿庭芳

宋代 吳激
誰挽銀河,青冥都洗,故教獨步蒼蟾。露華仙掌,清淚向人沾。 畫棟秋風裊裊,飄桂子、時入疏簾。冰壺裡,雲衣霧鬢,掬水弄春纖。 厭厭成勝賞,銀槃撥汞,寶鑑披奩。待不放,楸梧影轉西檐。 坐上淋漓醉墨,人人看、老子掀髯。明年會,清光未減,白髮也休添。
shuí wǎn yín   qīng míng dōu   jiào cāng chán huá xiān zhǎng   qīng lèi xiàng rén zhān
huà dòng qiū fēng niǎo niǎo   piāo guì shí shū lián bīng   yún bìn   shuǐ nòng chūn xiān
yān yān chéng shèng shǎng   yín pán gǒng   bǎo jiàn lián dài fàng   qiū yǐng zhuǎn 西 yán
zuò shàng lín zuì   rén rén kàn lǎo zi xiān rán míng nián huì   qīng guāng wèi jiǎn   bái xiū tiān