满庭芳

近现代 冯永军
断梦飘风,坠花凝雪,人生几度春残。莺愁鹃倦,独自莫凭栏。 十载江南羁旅,便忘却,哀乐无端。忍重听,一声河满,双泪落樽前。 韶光都过尽,故人零落,空忆当年。有酒朋诗侣,云雁高天。 柳外阳关唱罢,便付与,落照苍烟。同谁说,冯唐心事,淡句满吴笺。
duàn mèng piāo fēng   zhuì huā níng xuě   rén shēng chūn cán yīng chóu juān juàn   píng lán
shí zài jiāng nán   biàn 便 wàng què   āi yuè duān rěn zhòng tīng   shēng mǎn   shuāng lèi luò zūn qián
sháo guāng dōu guò jǐn   rén líng luò   kōng dāng nián yǒu jiǔ péng shī   yún yàn gāo tiān
liǔ wài yáng guān chàng   biàn 便   luò zhào cāng yān tóng shuí shuō   féng táng xīn shì   dàn mǎn jiān