满江红 舟次丹阳感怀二首仍用天山韵 其一
水面弦生,郭索响、谁能遣此。问白傅、浔阳江上,可曾如是。
天外雨随帆共落,洲边雁与船同寄。人奴之、笞骂此生无,应足矣。
河蟹贱,肥而旨。秋山暮,红兼紫。但酒酣以后,呼牛亦唯。
铸铁竟成千古错,读书翻受群儿耻。笑道旁、石马亦何为,风吹耳。
shuǐ
水
miàn
面
xián
弦
shēng
生
,
guō
郭
suǒ
索
xiǎng
响
shuí
、
néng
谁
qiǎn
能
cǐ
遣
wèn
此
bái
。
fù
问
xún
白
yáng
傅
jiāng
、
shàng
浔
kě
阳
zēng
江
rú
上
,
shì
可
曾
如
是
。
tiān
天
wài
外
yǔ
雨
suí
随
fān
帆
gòng
共
luò
落
,
zhōu
洲
biān
边
yàn
雁
yǔ
与
chuán
船
tóng
同
jì
寄
rén
。
nú
人
zhī
奴
chī
之
mà
、
cǐ
笞
shēng
骂
wú
此
yīng
生
zú
无
,
yǐ
应
足
矣
。
hé
河
xiè
蟹
jiàn
贱
,
féi
肥
ér
而
zhǐ
旨
qiū
。
shān
秋
mù
山
hóng
暮
,
jiān
红
zǐ
兼
dàn
紫
jiǔ
。
hān
但
yǐ
酒
hòu
酣
hū
以
niú
后
,
yì
呼
wéi
牛
亦
唯
。
zhù
铸
tiě
铁
jìng
竟
chéng
成
qiān
千
gǔ
古
cuò
错
,
dú
读
shū
书
fān
翻
shòu
受
qún
群
ér
儿
chǐ
耻
xiào
。
dào
笑
páng
道
shí
旁
mǎ
、
yì
石
hé
马
wéi
亦
fēng
何
chuī
为
,
ěr
风
吹
耳
。