满江红 镇江驿中

明代 陈霆
楼上春寒,倚危祢、杏花消瘦。重门外、檐铃四响,落梅风骤。 茶梦做残银烛影,旅魂消尽铜壶漏。早纱窗、虚处月痕斜,三更后。 眠未稳,吟难就。红炉冷,青绫绉。想雕房曲槛,少年时候。 锦瑟坐调弦索手,罗衣醉拥薰香袖。到如今、惟只是相思,浓如旧。
lóu shàng chūn hán   wēi xìng huā xiāo shòu chóng mén wài yán líng xiǎng luò méi fēng   zhòu        
chá mèng zuò cán yín zhú yǐng   hún xiāo jìn tóng lòu zǎo shā chuāng chù yuè hén xié sān gēng   hòu      
mián wèi wěn   yín nán jiù hóng lěng qīng   líng zhòu xiǎng diāo fáng kǎn shào nián   shí hou      
jǐn zuò tiáo xián suǒ shǒu   luó zuì yōng xūn xiāng xiù dào jīn wéi zhǐ shì xiāng nóng   jiù