满江红 豫章滕王阁

宋代 吴潜
万里西风, 吹我上、滕王高阁。 正槛外、楚山云涨, 楚江涛作。 何处征帆木末去, 有时野鸟沙边落。 近帘钩、暮雨掩空来, 今犹昨。 秋渐紧,添离索。 天正远,伤飘泊。 叹十年心事,休休莫莫。 岁月无多人易老, 乾坤虽大愁难着。 向黄昏、断送客魂消, 城头角。
wàn 西 fēng  
chuī shàng téng wáng gāo    
zhèng kǎn wài chǔ shān yún zhǎng    
chǔ jiāng tāo zuò  
chǔ zhēng fān  
yǒu shí niǎo shā biān luò  
jìn lián gōu yǎn kōng lái    
jīn yóu zuó  
qiū jiàn jǐn   tiān suǒ  
tiān zhèng yuǎn   shāng piāo  
tàn shí nián xīn shì   xiū xiū  
suì yuè duō rén lǎo  
qián kūn suī chóu nán zhe  
xiàng huáng hūn duàn sòng hún xiāo    
chéng tóu jiǎo