满江红 园次拿舟相访与予订布衣昆弟之欢而去赋此纪事

清代 陈维崧
雨覆云翻,论交道、令人冷齿。告家庙、甲为乙友,从今日始。 官笑一麾君竟罢,病惊百日余刚起。问乾坤、弟畜灌夫谁,惟卿耳。 嗟墨突,殊堪耻。怜范釜,还私喜。且樵苏不爨,清谈而已。 开口会能求相印,吾生讵向沟中死。终不然、鬻畚华山阴,寻吾子。
yún fān   lùn jiāo dào lìng rén lěng chǐ gào 齿 jiā miào jiǎ wèi yǒu cóng jīn   shǐ        
guān xiào huī jūn jìng   bìng jīng bǎi gāng wèn qián kūn chù guàn shuí wéi qīng   ěr      
jiē   shū kān chǐ lián fàn hái   qiě qiáo cuàn qīng tán   ér      
kāi kǒu huì néng qiú xiāng yìn   shēng xiàng gōu zhōng zhōng rán běn huà shān yīn xún