满江红 又次前韵 搔瓜事见刘向新序

元代 刘敏中
我笑前人,痴绝甚、搔瓜钻李。天壤内、神奇腐朽,有所穷已。才见凌风霄汉上,忽看垂翅蓬蒿底。试闲将、得失遍思量,凡经几。无汝愧,从渠毁。非我有,何吾喜。但物来即应,尽心焉耳。一榻高眠人事了,一瓢乐饮家缘理。也何曾、直待马千蹄,童千指。
xiào qián rén   chī jué shén sāo guā zuān tiān rǎng nèi shén xiǔ yǒu suǒ qióng   cái jiàn líng fēng xiāo hàn shàng kàn chuí chì   péng hāo shì xián jiāng shī biàn liáng fán jīng kuì   cóng huǐ fēi yǒu   dàn lái yīng   jìn xīn yān ěr gāo mián rén   shì le piáo yǐn jiā yuán zēng   zhí dài qiān tóng qiān zhǐ