滿江紅 又次前韻 搔瓜事見劉向新序

元代 劉敏中
我笑前人,痴絕甚、搔瓜鑽李。天壤內、神奇腐朽,有所窮已。才見凌風霄漢上,忽看垂翅蓬蒿底。試閒將、得失遍思量,凡經幾。無汝愧,從渠毀。非我有,何吾喜。但物來即應,盡心焉耳。一榻高眠人事了,一瓢樂飲家緣理。也何曾、直待馬千蹄,童千指。
xiào qián rén   chī jué shén sāo guā zuān tiān rǎng nèi shén xiǔ yǒu suǒ qióng   cái jiàn líng fēng xiāo hàn shàng kàn chuí chì   péng hāo shì xián jiāng shī biàn liáng fán jīng kuì   cóng huǐ fēi yǒu   dàn lái yīng   jìn xīn yān ěr gāo mián rén   shì le piáo yǐn jiā yuán zēng   zhí dài qiān tóng qiān zhǐ