满江红 咏雪叠韵八首 其二

清代 陈维崧
连日微阴,梅花外、数声姑恶。憔悴是、净持小女,儿家姓霍。 春梦昼寒偏易醒,鬓丝指冷应难约。思沈沈、独自抱银筝,人猜著。 钗梁燕,鞋帮雀。簪处颤,移来却。看糁平鸳瓦,铺明红药。 沾湿怕污郎白马,玲珑不辨奴青钥。问何时、乾鹊噪香奁,从天索。
lián wēi yīn   méi huā wài shù shēng è qiáo cuì shì jìng chí xiǎo ér jiā xìng   huò        
chūn mèng zhòu hán piān xǐng   bìn zhǐ lěng yìng nán yuē shěn shěn bào yín zhēng rén cāi   zhù      
chāi liáng yàn   xié bāng què zān chù chàn   lái què kàn sǎn píng yuān míng   hóng yào      
zhān shī 湿 láng bái   líng lóng biàn qīng yào wèn shí qián què zào xiāng lián cóng tiān   suǒ