满江红•乙巳述哀十二首 其十 九日

清代 董以宁
每到重阳,扶老母、登高楼上。便拟就、三冬日暖,初移帷帐。 此际楼空浑不见,凄凉索奠黄花酿。自看来、先做白衣人,谁相饷。 鸡骨在,愁难状。马鬣在,贫难葬。问侧身天地,那堪俯仰。 漫把茱萸灵几插,未知母去今何傍。想幽魂、也向夜台登,将儿望。
měi dào chóng yáng   lǎo dēng gāo lóu shàng biàn jiù 便 sān dōng nuǎn chū wéi   zhàng        
lóu kōng hún jiàn   liáng suǒ diàn huáng huā niàng kàn lái xiān zuò bái rén shuí xiāng   xiǎng      
zài   chóu nán zhuàng liè zài pín   nán zàng wèn shēn tiān kān   yǎng      
màn zhū líng chā   wèi zhī jīn bàng xiǎng yōu hún xiàng tái dēng jiāng ér   wàng