满江红(辛丑年假守沅州,蒙恩贬罢,归次长沙道中作)

宋代 吕胜己
忆昔西来,春已暮、余寒犹力。正迤逦、登山临水,未嗟行役。云笈偶寻高士传,桃川又访秦人迹。向此时、游宦兴阑珊,归无策。 归计定,归心迫。惊换岁,犹为客。还怅望、家山千里,迥无消息。□□不堪泥路远,烟林赖有梅花白。为孤芳、领略岁寒情,谁人识。於时部使者一二人,修私怨,攘微功,阴加中伤,不遗余力。有一故人当道,甚怜无辜,津送之意甚动,逆旅不至狼狈者,故人之恩也,遂发兴於风雨梅花之间。
西 lái   chūn hán yóu zhèng dēng shān lín shuǐ   wèi jiē xíng yún ǒu xún gāo shì chuán   táo chuān yòu fǎng 访 qín rén xiàng shí yóu huàn xīng lán shān   guī
guī dìng   guī xīn jīng huàn suì   yóu wèi hái chàng wàng jiā shān qiān   jiǒng xiāo xi     kān yuǎn   yān lín lài yǒu méi huā bái wèi fāng lǐng lüè suì hán qíng   shuí rén shí shí shǐ 使 zhě èr rén   xiū yuàn   rǎng wēi gōng   yīn jiā zhòng shāng   yǒu rén dāng dào   shén lián   jīn sòng zhī shén dòng   zhì láng bèi zhě   rén zhī ēn   suì xīng fēng méi huā zhī jiān