滿江紅(辛丑年假守沅州,蒙恩貶罷,歸次長沙道中作)

宋代 呂勝己
憶昔西來,春已暮、余寒猶力。正迤邐、登山臨水,未嗟行役。雲笈偶尋高士傳,桃川又訪秦人跡。向此時、遊宦興闌珊,歸無策。 歸計定,歸心迫。驚換歲,猶為客。還悵望、家山千里,迥無消息。□□不堪泥路遠,煙林賴有梅花白。為孤芳、領略歲寒情,誰人識。於時部使者一二人,修私怨,攘微功,陰加中傷,不遺餘力。有一故人當道,甚憐無辜,津送之意甚動,逆旅不至狼狽者,故人之恩也,遂發興於風雨梅花之間。
西 lái   chūn hán yóu zhèng dēng shān lín shuǐ   wèi jiē xíng yún ǒu xún gāo shì chuán   táo chuān yòu fǎng qín rén xiàng shí yóu huàn xīng lán shān   guī
guī dìng   guī xīn jīng huàn suì   yóu wèi hái chàng wàng jiā shān qiān   jiǒng xiāo xi     kān yuǎn   yān lín lài yǒu méi huā bái wèi fāng lǐng lüè suì hán qíng   shuí rén shí shí shǐ 使 zhě èr rén   xiū yuàn   rǎng wēi gōng   yīn jiā zhòng shāng   yǒu rén dāng dào   shén lián   jīn sòng zhī shén dòng   zhì láng bèi zhě   rén zhī ēn   suì xīng fēng méi huā zhī jiān