满江红 闻雁

清代 徐灿
既是随阳,何不向、东吴西越。也只在、黄尘燕市,共人凄切。 几字吹残风雨夜,一声叫落关山月。正瑶琴、弹到望江南,冰弦歇。 悲还喜,工还拙。廿载事,心间叠。却从头唤起,满前罗列。 凤沼鱼矶何处是,荷衣玉佩凭谁决。且徐飞、莫便没高云,明春别。
shì suí yáng   xiàng dōng yuè 西 zhī zài huáng chén yān shì gòng rén   qiè        
chuī cán fēng   shēng jiào luò guān shān yuè zhèng yáo qín dàn dào wàng jiāng nán bīng xián   xiē      
bēi hái   gōng hái zhuō niàn zài 廿 shì xīn   jiān dié què cóng tóu huàn mǎn qián   luó liè      
fèng zhǎo chǔ shì   pèi píng shuí jué qiě fēi biàn méi gāo 便 yún míng chūn   bié