滿江紅 聞雁

清代 徐燦
既是隨陽,何不向、東吳西越。也只在、黃塵燕市,共人淒切。 幾字吹殘風雨夜,一聲叫落關山月。正瑤琴、彈到望江南,冰弦歇。 悲還喜,工還拙。廿載事,心間疊。卻從頭喚起,滿前羅列。 鳳沼魚磯何處是,荷衣玉佩憑誰決。且徐飛、莫便沒高雲,明春別。
shì suí yáng   xiàng dōng yuè 西 zhī zài huáng chén yān shì gòng rén   qiè        
chuī cán fēng   shēng jiào luò guān shān yuè zhèng yáo qín dàn dào wàng jiāng nán bīng xián   xiē      
bēi hái   gōng hái zhuō niàn zài 廿 shì xīn   jiān dié què cóng tóu huàn mǎn qián   luó 滿 liè      
fèng zhǎo chǔ shì   pèi píng shuí jué qiě fēi biàn méi gāo 便 yún míng chūn   bié