满江红 题阮亭寓竹

清代 曹贞吉
何物琅玕,偏爱傍、子猷书屋。微雨后、月痕低照,亭亭新沐。 洛女凌波鸣杂佩,湘人鼓瑟敲寒玉。早风雷、一夜起龙孙,森然绿。 何处是,秦川曲。休更觅,筼筜谷。只闲庭半亩,差堪医俗。 振箨未随秋寂寞,窥帘似共人幽独。待他年、玉版好同参,宁为腹。
láng gān   piān ài bàng yóu shū wēi hòu yuè hén zhào   tíng tíng xīn
luò líng míng pèi   xiāng rén qiāo hán zǎo fēng léi lóng sūn   sēn rán 绿
chǔ shì   qín chuān xiū gèng   yún dāng zhǐ xián tíng bàn   chà kān
zhèn tuò wèi suí qiū   kuī lián shì gòng rén yōu dài nián bǎn hǎo tóng cān   níng wèi