满江红 藤蓑词

明代 王夫之
一幅藤蓑,遥领取、江门风月。钓竿把、孤舟独泛,沧波喷雪。 倚棹腾腾吹笛去,冲风直犯金鳌窟。有些些、閒事不关心,同谁说。 镫一点,渔歌歇。天一碧,归禽没。买村醪自酌,醉梳华发。 扑岸芦花飞已尽,雁声不咒西风劣。又何妨、拳足橛头中,霜衾铁。
téng suō   yáo lǐng jiāng mén fēng yuè diào gān 竿 zhōu fàn cāng pēn   xuě        
zhào téng téng chuī   chōng fēng zhí fàn jīn áo yǒu xiē xiē xián shì guān xīn tóng shuí   shuō      
dèng diǎn   xiē tiān guī   qín méi mǎi cūn láo zhuó zuì shū   huá      
àn huā fēi jǐn   yàn shēng zhòu 西 fēng liè yòu fáng quán jué tóu zhōng shuāng qīn   tiě