满江红 书生佳人苦乐各一阕,用板桥道人体 其一

清代 俞樾
一片青毡,遮不足、万千风雨。止落得、飘零书剑,头颅如许。 老大长充村学究,科名不到刘司户。剩凄凉、文冢哭秋风,书生苦。 出建节,芙蓉幕。入画像,麒麟阁。尚青春年少,丰姿如鹤。 束发交都收铁网,画眉人共听金钥。待功名、成了便神仙,书生乐。
piàn qīng zhān   zhē wàn qiān fēng zhǐ luò de piāo líng shū jiàn tóu          
lǎo zhǎng chōng cūn xué jiū   míng dào liú shèng liáng wén zhǒng qiū fēng shū shēng        
chū jiàn jié   róng huà xiàng   lín shàng qīng chūn nián shào fēng   姿      
shù jiāo dōu shōu tiě wǎng   huà méi rén gòng tīng jīn yào dài gōng míng chéng le biàn shén xiān 便 shū shēng