滿江紅 書生佳人苦樂各一闋,用板橋道人體 其一

清代 俞樾
一片青氈,遮不足、萬千風雨。止落得、飄零書劍,頭顱如許。 老大長充村學究,科名不到劉司戶。剩淒涼、文冢哭秋風,書生苦。 出建節,芙蓉幕。入畫像,麒麟閣。尚青春年少,丰姿如鶴。 束髮交都收鐵網,畫眉人共聽金鑰。待功名、成了便神仙,書生樂。
piàn qīng zhān   zhē wàn qiān fēng zhǐ luò de piāo líng shū jiàn tóu          
lǎo zhǎng chōng cūn xué jiū   míng dào liú shèng liáng wén zhǒng qiū fēng shū shēng        
chū jiàn jié   róng huà xiàng   lín shàng qīng chūn nián shào fēng   姿      
shù jiāo dōu shōu tiě wǎng   huà méi rén gòng tīng jīn yào dài gōng míng chéng le biàn shén xiān 便 shū shēng