满江红十六首 其四

清代 蒋士铨
马驿郎当,南浦上、雁声凄绝。谁与唱,穷秋一路,晓风残月。 画壁重寻钗脚字,黄河怒卷龙门雪。忆官斋,吹彻玉笙寒,新婚别。 英雄概,刚肠热,儿女态,柔肠折。负绸缪,小印臂痕亲啮。 取瑟而歌公莫舞,以儒为戏吾真拙。把离愁,抛掷与江山,都休说。
驿 láng dāng   nán shàng yàn shēng jué shuí chàng   qióng qiū   xiǎo fēng cán yuè
huà zhòng xún chāi jiǎo   huáng juǎn lóng mén xuě guān zhāi   chuī chè shēng hán   xīn hūn bié
yīng xióng gài   gāng cháng   ér tài   róu cháng zhé chóu móu   xiǎo yìn hén qīn niè
ér gōng   wèi zhēn zhuō chóu   pāo zhì jiāng shān   dōu xiū shuō