满江红十六首 其十四

清代 蒋士铨
伏几昏昏,却又是、困人天气。宁耐着,飞花庭院,落红铺砌。 药鼎声微窗转日,茶烟风软帘垂地。抱新愁、扶病几登台,无情思。 堤上柳,鹅黄腻,堤下涧,鱼鳞细。掩映出,芳胜宛转,荷锄人至。 学稼难耕归去图,浮家悔识饥来字。听饧箫,社鼓一声声,春如是。
hūn hūn   què yòu shì kùn rén tiān níng nài zhe   fēi huā tíng yuàn   luò hóng
yào dǐng shēng wēi chuāng zhuǎn   chá yān fēng ruǎn lián chuí bào xīn chóu bìng dēng tái   qíng
shàng liǔ   é huáng   xià jiàn   lín yǎn yìng chū   fāng shèng wǎn zhuǎn   chú rén zhì
xué jià nán gēng guī   jiā huǐ shí lái tīng táng xiāo   shè shēng shēng   chūn shì