滿江紅十六首 其十四

清代 蔣士銓
伏几昏昏,卻又是、困人天氣。寧耐著,飛花庭院,落紅鋪砌。 藥鼎聲微窗轉日,茶煙風軟簾垂地。抱新愁、扶病幾登台,無情思。 堤上柳,鵝黃膩,堤下澗,魚鱗細。掩映出,芳勝宛轉,荷鋤人至。 學稼難耕歸去圖,浮家悔識飢來字。聽餳簫,社鼓一聲聲,春如是。
hūn hūn   què yòu shì kùn rén tiān níng nài zhe   fēi huā tíng yuàn   luò hóng
yào dǐng shēng wēi chuāng zhuǎn   chá yān fēng ruǎn lián chuí bào xīn chóu bìng dēng tái   qíng
shàng liǔ   é huáng   xià jiàn   lín yǎn yìng chū   fāng shèng wǎn zhuǎn   chú rén zhì
xué jià nán gēng guī   jiā huǐ shí lái tīng táng xiāo   shè shēng shēng   chūn shì