满江红 其一 北岩寺饯别张子仪,醉归口占

宋代 管鉴
百罚深杯,都不记、归来时节。仿佛听、重城更鼓,催成离缺。 江上愁心山敛翠,津头夜色沙如雪。渐中年、怀抱更深交,难为别。 歌声缓,行云歇。尊酒散,香尘灭。想来宵何处,乱山明月。 得意春风群玉府,第名早晚黄金阙。但相思、莫遣雁来时,音书绝。
bǎi shēn bēi   dōu guī lái shí jié fǎng tīng 仿 zhòng chéng gēng cuī chéng   quē        
jiāng shàng chóu xīn shān liǎn cuì   jīn tóu shā xuě jiàn zhōng nián huái bào gēng 怀 shēn jiāo nán wéi   bié      
shēng huǎn   xíng yún xiē zūn jiǔ sàn xiāng   chén miè xiǎng lái xiāo chǔ luàn shān   míng yuè      
chūn fēng qún   míng zǎo wǎn huáng jīn què dàn xiāng qiǎn yàn lái shí yīn shū   jué