满江红 其四 中秋寄远

宋代 辛弃疾
快上西楼,怕天放、浮云遮月。但唤取、玉纤横笛,一声吹裂。 谁做冰壶浮世界,最怜玉斧修时节。问常娥、孤冷有愁无,应华发。 云液满,琼杯滑。长袖起,清歌咽。叹十常八九,欲磨还缺。 若得长圆如此夜,人情未必看承别。把从前、离恨总成欢,归时说。
kuài shàng 西 lóu   tiān fàng yún zhē yuè dàn huàn xiān héng   shēng chuī liè
shuí zuò bīng shì jiè   zuì lián xiū shí jié wèn cháng é lěng yǒu chóu   yīng huá
yún mǎn   qióng bēi huá cháng xiù   qīng yàn tàn shí cháng jiǔ   hái quē
ruò cháng yuán   rén qíng wèi kàn chéng bié cóng qián hèn zǒng chéng huān   guī shí shuō