滿江紅 其四 中秋寄遠

宋代 辛棄疾
快上西樓,怕天放、浮雲遮月。但喚取、玉纖橫笛,一聲吹裂。 誰做冰壺浮世界,最憐玉斧修時節。問常娥、孤冷有愁無,應華發。 雲液滿,瓊杯滑。長袖起,清歌咽。嘆十常八九,欲磨還缺。 若得長圓如此夜,人情未必看承別。把從前、離恨總成歡,歸時說。
kuài shàng 西 lóu   tiān fàng yún zhē yuè dàn huàn xiān héng   shēng chuī liè
shuí zuò bīng shì jiè   zuì lián xiū shí jié wèn cháng é lěng yǒu chóu   yīng huá
yún mǎn 滿   qióng bēi huá cháng xiù   qīng yàn tàn shí cháng jiǔ   hái quē
ruò cháng yuán   rén qíng wèi kàn chéng bié cóng qián hèn zǒng chéng huān   guī shí shuō