满江红 其四

清代 陈维崧
六出花飞,侧耳听、金铃犬恶。正滕六、撒盐飞絮,瀰漫挥霍。 縆罢额黄帘四捲,妆成蛾绿钩双约。任楼头,倚遍玉阑干,难安著。 歌竹子,弹翎雀。旧时曲,都抛却。悔姮娥清冷,多因偷药。 烧尽深闺红兽炭,阖残别院文鳞钥。只雪沙、淅沥打空阶,秋千索。
liù chū huā fēi   ěr tīng jīn líng quǎn è zhèng téng liù yán fēi màn huī   huò        
gēng é huáng lián juǎn   zhuāng chéng é 绿 gōu shuāng yuē rèn lóu tóu   biàn lán gān nán   ān zhù    
zhú zi   dàn líng què jiù shí dōu   pāo què huǐ héng é qīng lěng duō yīn   tōu yào      
shāo jǐn shēn guī hóng shòu tàn   cán bié yuàn wén lín yào zhǐ xuě shā kōng jiē qiū qiān   suǒ