满江红 其七 次其年韵

清代 吴绮
四海论交,问当代、谁为凿齿。喜今日、倡予和汝,入林伊始。 老子直须床上卧,先生且向山中起。尽人间、下士笑如雷,苍蝇耳。 嗟肉食,原堪鄙。便蓬筚,宁不喜。但酒酣击缶,壮心难已。 坐井笑他蛙自大,读书干得萤将死。待纵横、羽猎向长杨,从吾子。
hǎi lùn jiāo   wèn dāng dài shuí wèi záo chǐ 齿 jīn chàng lín   shǐ        
lǎo zi zhí chuáng shàng   xiān sheng qiě xiàng shān zhōng jìn rén jiān xià shì xiào léi cāng ying   ěr      
jiē ròu shí   yuán kān biàn péng 便 níng   dàn jiǔ hān fǒu zhuàng xīn   nán      
zuò jǐng xiào   shū gàn yíng jiāng dài zòng héng liè xiàng cháng yáng cóng