满江红 其七

清代 陈维崧
举举师师,正春病、心情小恶。蚤则是、雪飞宝篆,寒生锦霍。 无力浑如侬样性,难凭恰似郎边约。倚银篝、小语骂轻狂,偏偎著。 萦帘蒜,腾钗雀。斜复整,行还却。好捣残玉杵,和他面药。 睡眼初瞤惊六出,曲中小响仓琅钥。又平康、狎客唤银瓶,褰帘索。
shī shī   zhèng chūn bìng xīn qíng xiǎo è zǎo shì xuě fēi bǎo zhuàn hán shēng jǐn   huò        
hún nóng yàng xìng   nán píng qià láng biān yuē yín gōu xiǎo qīng kuáng piān wēi   zhù      
yíng lián suàn   téng chāi què xié zhěng xíng   hái què hǎo dǎo cán chǔ   miàn yào      
shuì yǎn chū rún jīng liù chū   zhōng xiǎo xiǎng cāng láng yào yòu píng kāng xiá huàn yín píng qiān lián   suǒ