满江红 其九

清代 陈维崧
天水空濛,芦花内、茆庵一个。长夏里、溪干乘兴,短篷掀簸。 十里烟波鸥世界,半盂茗汁僧功课。更寺门、竹翠剧怜人,如何唾。 洗钵罢,苔阴坐。捶琴歇,花关卧。爱栗留声脆,枇杷叶大。 便住随师听浴鼓,再来何日开烟柁。约搓橙、剖橘好时光,还重过。
tiān shuǐ kōng méng   huā nèi máo ān cháng xià gàn chéng xìng duǎn péng xiān          
shí yān ōu shì jiè   bàn míng zhī sēng gōng gèng mén zhú cuì lián rén   tuò      
  tái yīn zuò chuí qín xiē huā   guān ài liú shēng cuì pa        
biàn 便 zhù suí shī tīng   zài lái kāi yān duò yuē cuō chéng pōu hǎo shí guāng hái zhòng   guò