满江红 其八

清代 陈维崧
大雪江天,笑万里、北风作恶。拚只向、屠门大嚼,磨刀霍霍。 季布田中亡命客,卢家堂后消魂约。正雪深、兀坐酒楼中,思量著。 车中妇,山头雀。恨不了,愁难却。总无如一醉,胜他行药。 小妇且擎红玉椀,金吾漫锁春城钥。拍糟床、极爱酒家郎,频呼索。
xuě jiāng tiān   xiào wàn běi fēng zuò è pàn zhǐ xiàng mén jiáo dāo huò   huò        
tián zhōng wáng mìng   jiā táng hòu xiāo hún yuē zhèng xuě shēn zuò jiǔ lóu zhōng liáng   zhù      
chē zhōng   shān tóu què hèn liǎo chóu   nán què zǒng zuì shèng   xíng yào      
xiǎo qiě qíng hóng wǎn   jīn màn suǒ chūn chéng yào pāi zāo chuáng ài jiǔ jiā láng pín   suǒ