满江红 家兄倾背后诸君见慰重叠恤其衰病有踰量之奖含泪作此答之

明代 王夫之
丁宁千遍,教绾住、一枝飞絮。柰伶仃、孤燕归来,黄昏自语。 纵使长条堪系马,栖鸦风冷斜阳暮。问前时、流水绕桃花,今何处。 沤已散,难重聚。镜已破,难重觑。听子规唤道,不如归去。 他日天台花再发,人间自有刘郎遇。便痴迷、蝶梦不教醒,终无趣。
dīng níng qiān biàn   jiào wǎn zhù zhī fēi nài líng dīng yàn guī lái huáng hūn          
zòng shǐ 使 cháng tiáo kān   fēng lěng xié yáng wèn qián shí liú shuǐ rào táo huā jīn   chǔ      
ōu sàn   nán chóng jìng nán   zhòng tīng guī huàn dào   guī      
tiān tāi huā zài   rén jiān yǒu liú láng biàn chī 便 dié mèng jiào xǐng zhōng