满江红 和王实之韵送郑伯昌

宋代 刘克庄
怪雨盲风,留不住江边行色。烦问讯、冥鸿高士,钓鳌词客。千百年传吾辈语,二三子系斯文脉。听王郎一曲玉箫声,凄金石。 晞发处,怡山碧;垂钓处,沧溟白。笑而今拙宦,他年遗直。只愿常留相见面,未宜轻屈平生膝。有狂谈欲吐且休休,惊邻壁。
guài máng fēng   liú zhù jiāng biān xíng fán wèn xùn míng hóng 鸿 gāo shì   diào áo qiān bǎi nián chuán bèi   èr sān wén mài tīng wáng láng xiāo shēng   jīn shí
chù   shān   chuí diào chù   cāng míng bái xiào ér jīn zhuō huàn   nián zhí zhǐ yuàn cháng liú xiāng jiàn miàn   wèi qīng píng shēng yǒu kuáng tán qiě xiū xiū   jīng lín