滿江紅 和王實之韻送鄭伯昌

宋代 劉克莊
怪雨盲風,留不住江邊行色。煩問訊、冥鴻高士,釣鰲詞客。千百年傳吾輩語,二三子系斯文脈。聽王郎一曲玉簫聲,淒金石。 晞髮處,怡山碧;垂釣處,滄溟白。笑而今拙宦,他年遺直。只願常留相見面,未宜輕屈平生膝。有狂談欲吐且休休,驚鄰壁。
guài máng fēng   liú zhù jiāng biān xíng fán wèn xùn míng hóng gāo shì   diào áo qiān bǎi nián chuán bèi   èr sān wén mài tīng wáng láng xiāo shēng   jīn shí
chù   shān   chuí diào chù   cāng míng bái xiào ér jīn zhuō huàn   nián zhí zhǐ yuàn cháng liú xiāng jiàn miàn   wèi qīng píng shēng yǒu kuáng tán qiě xiū xiū   jīng lín