满江红(和范石湖)

宋代 丘崈
十载重游,愧好在、吴中父老。官事里、空然痴绝,竟何曾了。赖有平生知已地,全胜末路依刘表。竟此身、远复雁门_,宁论早。 蓬仙语,开朕兆。郇翰洒,增荣耀。倚先声风动,_然家晓。翘馆每烦尘想□,宾筵更著红妆绕。算从前、得此慰初心,於人少。
shí zài zhòng yóu   kuì hǎo zài zhōng lǎo guān shì kōng rán chī jué   jìng zēng le lài yǒu píng shēng zhī   quán shèng liú biǎo jìng shēn yuǎn yàn mén   _   _, níng lùn zǎo
péng xiān   kāi zhèn zhào huán hàn   zēng róng yào 耀 xiān shēng fēng dòng     _ ,_ rán jiā xiǎo qiào guǎn měi fán chén     xiǎng bīn yán gèng zhù hóng zhuāng rào suàn cóng qián wèi   chū xīn